Nocturne - Khúc Nhạc Đêm - F.Chopin

By Hồng Hà

Nocturne - Khúc Nhạc Đêm - F.Chopin

           ( Cho một miền yêu thương....)




                                                                                 ( Hà nội đêm mùa đông)




Nocturne - F.Chopin

Pianist : hạnh duyên



Đã lâu lắm rồi đêm đã khuya  một người bạn thân nhắn: "muốn nghe tôi hát bài Nocturne - Khúc Nhạc Đêm của Scret Garden và bạn khóc..." .Tôi không hiểu vì sao chỉ thấy thương bạn thật nhiều...và muốn làm bất cứ điều gì để bạn vui lên...Tôi không thuộc bài hát đó dù rất thích bèn ngồi vào đàn chơi bản Nocturne - Khúc Nhạc Đêm của Chopin cho bạn nghe. Bạn nghe xong và đã mỉm cười...

Còn đêm nay tôi lại chơi đàn và tôi đã khóc khóc như một đứa trẻ những giọt nước mắt tôi rơi trên phím đàn trong nỗi nhớ nhung khắc khoải.... Nếu anh có đọc được những dòng này xin anh một chút chân thành cho tôi xin một khoảng bình yên tĩnh lặng. Nếu mình đã khó khăn để bắt đầu gắn bó với nhau thì đừng bao giờ buông tay ra một lần nào nhé... Hãy để đêm ru anh giấc ngủ nồng nàn hãy để gió đưa vào lãng quên những gì u uất và chỉ còn lấp lánh những tia sáng dịu dàng dịu dàng....

Nocturne của Chopin là một thế giới êm đềm và bình lặng. Những giai điệu da diết khi ngân cao rực rỡ lúc trầm xuống run rẩy và lặng lẽ. Mỗi khi mỏi mệt tôi lại chìm trong những dòng âm thanh rất có hồn ấy. Trong đêm vắng đắm chìm trong dòng suối âm thanh tôi mênh mang  giữa những kỷ niệm dịu êm giữa những nghĩ suy giằng xé giữa những nhớ thương  khôn nguôi...

Màn đêm đối với tôi là vẻ đẹp là cái "duyên ngầm" của tạo hóa được phô bày. Đêm không chỉ là vẻ u tịch mà là sự tĩnh lặng-sự tĩnh lặng của cái đẹp. Thử nhắm mắt lại và lắng nghe...tôi như nghe thấy tiếng gió ru nhè nhẹ tiếng lá thu rơi xào xạc tiếng sóng vỗ bờ... tôi nghe thấy tiếng chim về tổ muộn...và tôi nghe được cuộc sống của màn đêm...

 Màn đêm dịu dàng xua đi sự gay gắt thay vào đó là sự vỗ về của người mẹ là lời ca của tâm hồn...là lời thủ thỉ của những đôi lứa yêu nhau....
Người ta nói bóng đêm lạnh lùng không hình hài nhưng ánh trăng kia  chính là hiện thân của bóng đêm  và những vì sao kia tựa như ánh mắt ai đang dõi tìm nhau ...

Bất giác trong tôi như thầm thì lời bài hát  Khúc Nhạc Đêm của Scret Garden:

" Khi ánh sáng ngày dần tắt
là lúc màn đêm buông xuống
bên bạn và dõi theo bạn

thăm thẳm và mượt như nhung
tĩnh lặng và chân thật
bao trùm cả trái tim và tâm hồn bạn

Khúc nhạc đêm

Chẳng bao giờ phải buồn hay rơi nước mắt
Chẳng phải băn khoăn lo lắng
Sẽ luôn được thấy luôn cảm nhận
Hãy đến đây và đắm mình trong mơ
Cùng với khúc nhạc đêm

Đừng sợ hãi
Khi bóng đêm ở bên bạn
Và lấp đầy trái tim bạn
Những khao khát và ước mơ

Hãy chìm vào giấc ngủ êm đềm
Như ngày còn thơ bé
Bạn sẽ tìm thấy khúc nhạc đêm
Đang chờ đợi bạn

Chúng ta sẽ bay cao đến tận bầu trời
Chẳng cần băn khoăn vì sao
Sẽ luôn được thấy luôn cảm nhận
Hãy đến đây và đắm mình trong mơ
Cùng với khúc nhạc đêm

Dù bóng đêm có qua đi
Nhưng sẽ trở lại
Khi trong bóng đêm dần lan toả
Và ngân lên khúc nhạc đêm..."


Bản Nocturne đang ngân vang   ngân vang....len lỏi trong từng ý nghĩ gợi lên những cảm xúc tinh tế và trong sáng nhất của con người.







More...

CÓ CÁNH CHUỒN NÀO TRÊN VAI EM KHÔNG?

By Hồng Hà



Một câu chuyện tình đẹp đến nao lòng...



 CÓ CÁNH CHUỒN NÀO TRÊN VAI EM KHÔNG



"Yêu một người không nhất định là phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì phải cố yêu lấy họ.

Có bao giờ bạn tự hỏi mình : " có cánh chuồn nào trên vai bạn hay không? "

Và nếu bạn nghe được bài dịch này chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn hoặc bởi vì bạn đang yêu mến một ai đó ở bên... "






Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người

   tạ ơn đời tạ ơn ai đã cho tôi

   còn thấy những ngày ngồi mơ ước cùng người... "

                                                                          ( Tạ Ơn - TCS )




More...

Guitare và Romance de Amor

By Hồng Hà

Romance de Amor

 
                                                                                             
 

* Bài này mình đã post cũng vào tháng ba năm trước nay vì cảm kích trước sự yêu thích Guitare của cô bạn gái nên post lại.

                                             

 

Romance de Amor - Khúc nhạc đằm thắm làm rung động hàng triệu con tim.



Khi còn thơ ấu tôi đã nghe Ba chơi bản Romance de Amor với đàn Piano lớn thêm chút nữa Ba dạy tôi chơi đàn nhưng có lẽ ấn tượng mạnh nhất với tôi về bài này lại chính là tiếng đàn guitare gỗ cũ kỹ ... có thể bởi bài này vốn dĩ là một Tình ca của Tây Ban Nha-đất nước của cây đàn Guitare chăng?

Sinh nhật mười lăm tuổi tuổi trăng tròn tuổi mộng mơ...lần đầu tiên tôi được nghe bản Romance de Amor từ người chị qua tiếng đàn guitare. Sâu lắng giản dị mộc mạc... đó là cảm nhận đầu tiên của tôi.

Và  tiếng đàn đó cứ theo tôi đi suốt những tháng ngày . Những cảm xúc trong tôi cũng đằm sâu hơn... da diết hơn... mê hồn và khắc khoải.... Vẳng trong tiếng đàn tôi nghe lời kể của một câu chuyện tình buồn. Từng giọt đàn như từng giọt mưa rơi ngoài khung cửa. Cho đến bây giờ tôi vẫn không biết ai đã viết ra ca từ đó. Nhưng mỗi lần nghe Romance de Amor nghĩ đến đoản khúc đó tôi lại nhớ đến ánh mắt thẳm buồn diệu vợi  liêu trai của Chị ...
    
"Buổi chiều và những cơn mưa lớn đã rơi nhanh trên thành phố.

Em ngồi đây đã bao nhiêu ngày rồi một mình trong căn gác nhỏ. Dẫu biết gió mưa ngoài kia rất lạnh và lá vàng rơi đầy trên con đường mà chúng mình đã đi qua.

Nước mắt em lặng lẽ rơi như những hạt mưa ngoài song cửa. Và thế là chúng ta đã đi qua một đoạn đời và em biết anh sẽ chẳng bao giờ trở lại nơi này bỏ lại mình em với những bụi hoa dại ven đường.

Đêm. Đêm một mình đêm dài như chưa hề qua. Hàng cây khô sẽ trổ lá đơm hoa khi xuân về. Nhưng em biết mắt em sẽ chẳng bao giờ làm thắm lại tình yêu của chúng mình.

Ngày đã lên đêm đã xuống và giông bão đã qua. Nơi đây lá vàng phủ kín dấu chân anh.

Nhưng một ngày em yêu anh.

Một ngày em có anh

Tình yêu đó là thiên thu!"


( Guitare -ảnh Thái Phiên )


Những lúc đi biểu diễn đêm về trong ngôi nhà im vắng các con đã ngủ say  mệt mỏi với bao lo nghĩ đôi khi rất thèm muốn một ai đó tâm tình buồn vui hay thậm chí cần một bờ vai để khóc để được an ủi... Tôi thèm được lắng nghe Romance de Amor chơi với Guitare cổ điển như một thói quen rất bình thường. Và  trong đầu lại vang lên khúc nhạc buồn da diết ấy. Romance de Amor sống trong thân thể như dòng máu ẩn chỉ khi biết mình đã đuối sức mới thầm tí tách nhỏ xuống cùng những giọt nước mằn mặn trên bờ môi. Nếu lắng đọng trong không gian tình khúc bất hủ này thế giới chỉ có một màu hồng ấm áp...

Vẳng xa và nhẹ nhàng càng những đêm trời đầy sao gió mơn man da thịt và Romance de Amor xoa dịu tâm hồn con người càng thấy lâng lâng theo âm thanh trong trẻo và có sức cuốn hút lạ kỳ. Romance de Amor vẽ lên những bức tranh đẹp nhất mà bất cứ ai trên thế gian đều mơ ước: Về một tình yêu dịu ngọt về một cuộc sống bình yên về những cuộc dạo chơi khắp thế gian tươi đẹp về những đầu nguồn xanh mát hay những dòng thác mộng mơ.. Romace de Amor cho con người ta sự lãng mạn và nhiều ước vọng cao đẹp trong cuộc sống.
 
Cũng có khi nghe Romance de Amor  ai đó sẽ khóc đấy khóc thật lòng và khóc đơn côi... Romance  de Amor sẽ như người bạn vỗ về và thật thà lắng nghe.
Đến một hôm tâm hồn rạn nứt mọi tiếng khóc vỡ òa không khiến nỗi đau vơi bớt xót xa Romance de Amor như ôm lấy thân thể chịu đựng cay đắng và tủi nhục mà nấc nhẹ lên tiếng đàn tha thiết làm trôi tan cảm giác trống trải muộn phiền... tiếng đàn như  mỉm cười dịu dàng như  khóc cùng nỗi đau...

 Romance de Amor không thể đem ước mơ trở thành hiện thực nhưng như để tiếp thêm nghị lực cho con người tiếp tục khát khao tiếp tục sống ...!

 

( Sài Gòn - Monday 2nd March 2009 )

You tube này tặng riêng Như Mai nè chúc thành công nhé :

More...

THE POWER OF LOVE

By Hồng Hà

Sắp đến ngày Valentine tôi lại nhớ tới The Power of Love  ca khúc mà tôi hằng say đắm với tiếng hát tuyệt vời của Celine Dion:

THE POWER OF LOVE





Hiếm có một bản tình ca nào lại lãng mạn da diết mãnh liệt và đáng yêu như Power of love ! Trong thế giới nhạc trẻ hiện nay khắp nơi đang tràn lan với R&B hip hop ... Nhưng có khi nào bạn dành chút thời gian để ngồi nghe lại những bản tình ca dịu dàng và mãnh liệt?

Phải tôi thừa nhận mình không thích xu hướng âm nhạc hiện nay có thể tôi là một người lỗi thời! Nếu như bạn hỏi tôi rằng ban nhạc hay ca sĩ nào bài hát nào đang thịnh hành nhất hiện nay thì có lẽ tôi không biết. Tôi là người không thích sự ồn ào náo nhiệt. Có lẽ vì thế mà bên cạnh Classical Music tôi thường tìm đến với những khúc Ballad.

Tôi yêu Celine không những vì cô có giọng hát mượt mà bay bổng. Tôi còn yêu cô bởi Celine là một ca sĩ với phẩm hạnh và đạo đức hiếm có ở bất kỳ một siêu sao nào khác. Tôi yêu tất cả những bài hát của celine. Khi nghe Celine hát về tình yêu cuộc sống và phảng phất đâu đó trong từng giai điệu ca từ của cô tôi như tìm thấy chính mình. Có thể nói Celine là nữ ca sĩ  mà tôi hằng hâm mộ và mãi vẫn là như thế. Bây giờ và sau này mãi mãi sẽ không một ai có thể thay thế được hình tượng cô ấy trong lòng tôi.

Lần đầu tiên khi tôi nghe ca khúc Power of love của Celine. Lúc đó tôi đã gần như bị Celine hạ gục bởi chính giọng hát cao vút của cô và tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một giọng hát nào hay đến thế !!! Và kể từ lần đó tôi đã thật sự bị Celine chinh phục. Và tôi đã dần tìm đến với những ca khúc của cô sau Power of Love là những tuyệt tác khác như My heart will go on Because you loved me Think twice The colour of my love  ... Nhưng chưa bao giờ tôi thật lòng xúc động như khi nghe Power of Love .

Tuy Power of love không thành công vang dội như My heart will go on  nhưng nó mang đến cho tôi một cảm giác thật ấm áp nồng nàn và mãnh liệt. Bài hát được mở đầu bởi tiếng đệm piano êm dịu. Và rồi sau đó giọng Celine nhẹ nhàng ngân lên những giai điệu thật lãng mạn và tha thiết. Chính giọng hát ru hồn của cô đã thổi thêm chất lửa vào ca khúc vốn đã rất tuyệt vời. Cũng như hầu hết các ca khúc khác của cô  Power of Love  là một bản tình ca nhưng bản tình ca này đã ghi vào lòng tôi một dấu ấn khó phai bởi tôi đồng cảm với nó.

Ban mai những lời thì thầm
Của những đôi tình nhân ngủ vùi
Đang vang rền như sấm động
Khi em nhìn vào mắt anh

Em ôm chặt cơ thể anh
Và cảm nhận từng cử động của anh
Giọng anh ấm áp nhẹ nhàng
Một tình yêu mà em không thể từ bỏ

Tôi ngưỡng mộ cái cách mà celine đã thổi hồn và tình cảm của mình vào bài hát. Và tình cảm đó không phải ai cũng có được. Lần nào nghe lại tôi cũng ... muốn khóc.

Tôi luôn khâm phục cách Celine hát về tình yêu !Nó thật mạnh mẽ cứng cỏi nhưng cũng lãng mạn và say đắm biết bao. Khi nghe Celine hát tôi có thể cảm nhận được mọi ngóc ngách trong tâm hồn mình. Tôi như tìm thấy được nhịp đập con tim và hơi thở của chính mình. Tôi đã tìm lại những giá trị thiêng liêng và tình yêu cao đẹp mà con người dành cho nhau tưởng chừng như tôi đã quên mất do những bộn bề của cuộc sống!

Vì em là người phụ nữ của anh
Và anh là người đàn ông của em
Bất cứ khi nào anh cần tới em
Em sẽ làm tất cả những gì mình có thể

Thật mê đắm khi em nằm trong vòng tay anh
và thế giới ngoài kia có quá nhiều thứ phải chịu đựng
nhưng tất cả đều biến mất khi em ở cùng anh

Tôi cám ơn Celine rất nhiều vì chính những bài hát của cô là niềm vui sự động viên lớn nhất của tôi khi buồn khi cô đơn không một ai bên cạnh. Chính trong những lúc ấy tôi mới có thể hiểu ra những điều qúi giá mà tình yêu mang lại những ý nghĩa đích thực của đời sống.
 
Dù cho có những lúc
Dường như em đang ở rất xa
Nhưng chẳng bao giờ em tự hỏi mình đang ở đâu
Vì em luôn có anh bên cạnh .

Chúng ta đang hướng đến một điều gì đó
Một nơi nào đó mà em chưa từng đến
Đôi khi em sợ hãi
nhưng em đã hiểu được
về sức mạnh của tình yêu

Tiếng trái tim anh đang đập rộn ràng
Khiến điều đó thật rõ ràng
Đột nhiên cảm giác mà em không thể chịu nổi
Là những tháng năm nhạt nhẽo đã xa

Nếu như ai đã từng một lần nghe qua Power of Love  sẽ không tránh khỏi sự xúc động nghẹn ngào. Bởi khi Celine hát tiếng hát của cô như thổn thức nức nở những cảm xúc từ trái tim cô hòa quyện vào lời ca tất cả những xao xuyến rung động nơi tâm hồn cô đã hòa chặt vào Power of love .

Vì em là người phụ nữ của anh
Và anh là người đàn ông của em
Bất cứ khi nào anh cần tới em
Em sẽ làm tất cả những gì mình có thể

Chúng ta đang hướng đến một điều gì đó
Một nơi nào đó mà em chưa từng đến
Đôi khi em sợ hãi
nhưng em đã hiểu được
về sức mạnh của tình yêu!

Quả thực đối với mỗi chúng ta vượt lên trên tất cả đó chính là Sức mạnh của Tình Yêu- The Power of Love !






( Tham khảo lời dịch bài hát trên Net và biên soạn by HD ).

More...

Cristofori - người sáng chế ra Dương Cầm

By Hồng Hà

Cristofori và giấc mơ trở thành sự thật



Cristofori (tên đầy đủ là Bartolomeo Cristofori di Francesco) - sinh ngày 4/5/1655 tại thành phố Padua của nước Cộng hòa Venice (ở Đông Bắc nước Ý ngày nay) - là người sáng chế ra Dương Cầm một trong những phát minh vĩ đại nhất của mọi thời đại.






Câu chuyện về Dương Cầm đưa ta trở lại nước Tuscany (thuộc Ý ngày nay) vào những năm cuối thế kỷ XVII. Ở nơi ấy có Thái tử Ferdinando de Medici một người yêu thích và tài trợ cho các hoạt động nghệ thuật âm nhạc. Năm 1688 Thái tử đến Venice tham dự lễ hội Carnival. Trên đường về nhà khi đi ngang qua thành phố Padua ông và Cristofori đã gặp nhau.

Đây là thời điểm nhà quý tộc đang tìm một kỹ thuật viên để chăm nom các nhạc cụ của ông thay thế người tiền nhiệm đã mất. Tuy nhiên Thái tử Ferdinando không chỉ mong đợi ở Cristofori dừng lại ở vai trò là một kĩ thuật viên mà còn phải là một người cải tiến các nhạc cụ.

Lúc này ở độ tuổi 33 Cristofori chưa có phát minh gì đáng kể. Mặc dù tại thời điểm ấy có rất nhiều sự lựa chọn nhưng với nhãn quan sắc sảo của mình Thái tử đã thấy được tiềm năng ở Cristofori và nhất quyết chọn ông. Sau đó Cristofori chuyển đến sống tại thành phố Florence để làm việc cho Thái tử ở đây ông được đặc cách cấp cho một phân xưởng riêng cùng 1 - 2 người giúp việc; và được trả mức lương cao hơn người tiền nhiệm với khoảng 12 đồng tiền Scudo mỗi tháng.

Tại phân xưởng của mình Cristofori lên dây đàn vận chuyển và cải tiến các nhạc cụ. Đặc biệt ông còn được giao công việc trùng tu những cây đàn cla-vơ-xanh (clavecin) quý giá. Đàn cla-vơ-xanh - loại đàn thịnh hành thời bấy giờ - có bàn phím và âm thanh được phát ra bằng một hệ thống cần có móc ở đầu cần để gảy vào dây đàn tuy nhiên nó có một nhược điểm lớn là không có khả năng phát tiếng to nhỏ theo độ mạnh nhẹ khi người chơi nhấn phím.


Dương Cầm Cristofori


David Lanz tâm sự rằng qua bản nhạc "Cristofori s Dream" ông tưởng tượng hình ảnh Cristofori đang ở phân xưởng của mình khi đêm đã về khuya. Nhà phát minh nhạc cụ cất những dụng cụ chế tác rồi thổi tắt các ngọn nến để đi nghỉ sau một ngày làm việc dài. Rồi ông phân vân tự hỏi về những âm thanh của loại nhạc cụ mới do ông tạo ra sẽ như thế nào đây? Ông chìm dần vào giấc ngủ sâu và cuối cùng trong giấc mơ ông đã nghe thấy chiều sâu và vẻ đẹp tuyệt vời của tiếng Dương Cầm hiện đại của chúng ta ngày nay.

Chẳng ai biết được Cristofori đã phải đổ bao nhiêu công sức trải qua bao nhiêu phép thử để đi đến quyết định cuối cùng là thay các cần có móc để gảy dây trong hộp đàn bằng các búa nhỏ có bọc nỉ ở đầu búa để gõ vào dây đàn. Chính hệ thống cần và búa này đã giúp tạo nên một trong những tính năng quan trọng nhất của dương cầm là phát ra những âm thanh to nhỏ khác nhau do lực nhấn của ngón tay người chơi vào phím đàn mạnh hay nhẹ. Chính vì thế Cristofori đã đặt tên cho cây đàn này là: "Gravicembalo col piano e forte" trong tiếng Ý nghĩa là: "Đàn cla-vơ-xanh với âm thanh nhỏ và to".
Theo sử sách ghi chép lại những cây Dương Cầm đầu tiên được Cristofori chế tạo vào năm 1709. Như vậy tính đến nay Dương Cầm đã tròn 300 tuổi. Theo thời gian tên của cây đàn được rút ngắn lại còn "Pianoforte" và cuối cùng là "Piano" như ngày nay. Hiện nay còn 3 cây Dương Cầm do chính tay Cristofori chế tạo gồm có:

- Cây đàn sản xuất năm 1720 có bàn phím 54 nốt với miếng gỗ tăng âm được đặt thêm vào năm 1938. Hiện đang được lưu giữ tại Bảo tàng Metropolitan ở New York Mỹ.

- Cây đàn sản xuất năm 1722 có âm vực 4 ốc-ta (octave - quãng tám) hiện ở tại Bảo tàng Nhạc cụ quốc gia ở Rome Ý.

- Cây đàn sản xuất năm 1726 có âm vực 4 ốc-ta hiện ở tại Bảo tàng nhạc cụ của Đại học Leipzig Đức.

Trên các cây Dương Cầm này đều được khắc dòng chữ: "BARTHOLOMAEVS DE CHRISTOPHORIS PATAVINUS INVENTOR FACIEBAT FLORENTIAE [date]" nghĩa là: "Nhà phát minh Bartolomeo Cristofori của Padua tạo ra chiếc đàn này ở Florence vào [ngày (được ghi bằng chữ số La Mã)]".


Cây Dương Cầm được Cristofori chế tạo năm 1726


Trong 300 năm qua Dương Cầm đã được các nghệ nhân cải tiến và hoàn thiện nhưng tất cả đều dựa trên nguyên lý cấu tạo của Cristofori. Âm thanh của Dương Cầm ngày càng đẹp âm vực ngày càng được nâng cao. Hiện nay âm vực của nó thường là 8 ốc-ta (octave - quãng tám) đặc biệt có cây đàn đạt đến 9 ốc-ta và đáp ứng được những yêu cầu nghệ thuật cao.

Với ưu thế tạo được những âm thanh nghe êm ái như tiếng mưa rơi tiếng suối chảy hay hùng tráng như tiếng sấm rền tiếng súng nổ Dương Cầm dần chiếm được cảm tình của các nhà soạn nhạc nghệ sĩ diễn tấu và khán thính giả. Những nhạc phẩm đầu tiên được soạn cho Dương Cầm là 12 bản xô-nát (sonata) của nhạc sĩ Ludovico Giustini. Ưu thế tuyệt vời của Dương Cầm so với đàn cla-vơ-xanh được khẳng định là nhờ những nhạc sĩ lớn của trường phái Cổ điển Viên (Vienne) đặc biệt là Franz Joseph Haydn (1732 - 1809) Wolfgang Amadeus Mozart (1756 - 1791) và Ludwig van Beethoven (1770 - 1827)...


 



Nhà phát minh nhạc cụ Bartolomeo Cristofori di Francesco


Bức chân dung duy nhất của Cristofori được vẽ vào năm 1726 miêu tả sinh động nhà phát minh đang hãnh diện đứng bên cây Dương Cầm - đứa con tinh thần của mình bên trái ông là một mảnh giấy được cho là chứa đựng cơ cấu hoạt động của Dương Cầm. Thật không may là bức tranh này đã bị hư hỏng trong Chiến tranh Thế giới thứ II và hiện nay chỉ còn lại bức ảnh chụp của nó.

Cristofori tiếp tục chế tạo và cải tiến Dương Cầm cho đến cuối đời. Trước khi mất ông để lại toàn bộ công cụ chế tác của mình cho người trợ lý Giovanni Ferrini người đã tiếp tục công việc của ông và tạo dựng được tên tuổi riêng.
Bartolomeo Cristofori di Francesco - nhà phát minh nhạc cụ lỗi lạc - mất ngày 27/1/1731 tại Florence khi chưa được nhiều người biết đến. Để ghi nhận công lao của ông 150 năm sau khi ông mất người ta đã cho dựng một tượng đài tưởng niệm tại thành phố Padua quê hương ông. Hiện nay trên thế giới nhiều học viện âm nhạc mang tên ông được thành lập để đào tạo và bồi dưỡng những tài năng âm nhạc cho tương lai.

     
                           


David Lanz kết luận rằng mỗi chúng ta - những người yêu Dương Cầm - đều cảm thấy nợ Cristofori một món nợ tình cảm. Bản nhạc này được David Lanz viết để dành tặng riêng cho Cristofori nhà phát minh vĩ đại mà lịch sử đã vô tình lãng quên.

Đối với người yêu những âm thanh tinh tế của Dương Cầm Giấc mơ của Cristofori đã trở thành sự thật và sẽ còn sống mãi.



Như một lời tri ân...


                                       


                               "CRISTOFORI S DREAM "- DAVID LANZ





( theo TuầnVN.Net)

More...

Franz Schubert và bản Serenade

By Hồng Hà

Franz Schubert và bản Serenade
                                                               (Tặng em Quốc Anh)



Trong nghĩa trang Walhring ở thành Viên có một tấm bia mộ với hàng chữ đầy ý nghĩa :" Âm nhạc đã chôn sâu nơi đây một kho tàng quí báu nhưng còn hơn thế nữa- những hoài bão lớn lao".Đó là mộ của Franz Schubert. Nhạc sĩ thiên tài ấy đã trải qua một cuộc đời ngắn ngủi và ảm đạm đầy khát khao sáng tạo. Đó là tia sáng rực lên của ngôi sao lớn nhất chói lọi nhưng rất ngắn ngủi đa số người đương thời ít ai biết đến.Schubert rất kính phục Beethoven ông có một ước muốn là được chôn cạnh mộ Beethoven và ước muốn đó đã thành sự thực.
Schubert-ánh bình minh của chủ nghĩa lãng mạn trong âm nhạc.Nhạc của ông-một dòng nước trữ tình mỗi âm hưởng của nó tràn đầy hơi thở của tình cảm sinh động rạo rực cởi mở.Tính chất trữ tình của Schubert trong sáng thuần khiết và không giả tạo không phải vô cớ mà trong một thời gian dài Schubert là tiêu chuẩn của sự chân thành và giản dị trong nghệ thuật.
Di sản của nhạc sĩ mất lúc 32 tuổi thật đồ sộ.Tất cả những gì Schubert đã viết đều đầy cảm hứng bởi sự cảm thụ thế giới lãng mạn chủ nghĩa thấm đượm cảm xúc trữ tình tất cả đều được thi vị hóa làm say đắm lòng người...
Biết bao cuộc tình đã đi qua đời ông...nhưng có lẽ sâu đậm nhất là tình yêu ông dành cho Kristina- một tiểu thư quí tộc học trò của ông- và cô cũng yêu ông tha thiết...
Nhưng rồi những định kiến về đẳng cấp xã hội đã xoá tan đi mọi thứ...Chỉ còn lại ca khúc bất hủ " Serenade "- "Khúc nhạc chiều " với giai điệu buồn da diết của ông đã khiến cả nhân loại phải thổn thức......
Người Nghệ sĩ bằng trái tim khát khao cuộc sống khát khao yêu thương đã viết nên bản Serenade dung dị nhưng siêu phàm giản đơn mà đắm thắm...
Giai điệu của bản Serenade cứ chậm buồn cứ vang vọng cứ mênh mang cứ dần buông như ánh hoàng hôn cuối ngày...
Một chút bâng khuâng cứ lay lắt hồn người để ta thêm nuối tiếc cho mối tình không thành của người nghệ sĩ tài ba...
Tôi đã bắt đầu chơi piano bài "Serenade của Schubert" từ khi mới 8 tuổi( tất nhiên là với phần chuyển soạn rất đơn giản). Khi lớn lên tôi chơi với các chuyển soạn cho Piano solo của nhiều nhạc sĩ khác nhau nhưng có lẽ phần chuyển soạn hay nhất là của Liszt Ferenc-Nhà soạn nhạc vĩ đại kiêm Nghệ sĩ piano bậc thầy người Hungary.
Tôi thường hay nghe "Serenade của Schubert " vào buổi chiều tà hay lúc đêm khuya bởi khi ấy trong không gian im ắng tôi được thả hồn được đắm chìm vào nỗi buồn da diết...nhưng đâu đó vẫn ánh lên niềm hy vọng trong sáng nhưng mãnh liệt nồng nàn mà thiết tha...và khi ấy âm điệu cũng huyền ảo lắng đọng hơn.

"Serenade của Schubert" như một lời nhắn gửi của tình yêu tan vào không gian tan vào nỗi chờ mong khắc khoải tới tận cùng đam mê... tận cùng niềm hy vọng....

 

 

Serenade by Guitare

Serenade by violin

Serenade by  Symphony Orchestra

 


Pianist: HạnhDuyên

piano by Bé Bầu

More...

Nàng Carmen và Khúc aria "Tình yêu là con chim bất trị"

By Hồng Hà





Khoảng thế kỉ IV-V trước công nguyên thi sĩ Hy Lạp Palladas đã chua chát mà rằng: "Người phụ nữ nào chẳng đắng như mật. Song có hai trường hợp tỏ ra dễ thương: trên giường cưới và trên giường chết". Tất nhiên nhận định này có phần thiên kiến vì nó xuất phát từ tính "ghét đàn bà" mà người vợ đã gây ra cho ông.

Hơn hai thiên niên kỉ sau vào năm 1845 câu nói đó của Palladas đã được nhà văn Pháp Prosper Mérimée lấy làm tựa cho thiên truyện "Carmen".

Truyện kể về cô gái gypsy xinh đẹp Carmen. Nàng Carmen lẳng lơ sinh ra trong tự do và quyết chết trong tự do chẳng bao giờ thận trọng với tình yêu và đã khiến nhiều trái tim đàn ông tan nát.

Nhà văn Pháp Prosper Merimée đã viết chuyện "Nàng Carmen" nhân một chuyến thăm viếng Tây Ban Nha vào năm 1830 ông quen với bà bá tước Montijo và được kể lại chuyện một cô gái bôhêmiêng bị người yêu giết chết. Nhạc kịch Carmen là của nhà soạn nhạc Pháp Georges Bizet dựa trên chuyện kể của Mérimée.


http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/60/2007/09/carmen-msn-com.jpg



Ở Seville miền Andalusia phương Nam có nàng Carmen nổi tiếng một cô gái bôhêmiêng hoang dại và bốc lửa làm trong một xưởng thuốc lá. Khi rảnh rỗi nàng múa hát ở các quán rượu. Bên cạnh sức quyến rũ và trí thông minh tuyệt vời nàng có rất nhiều thói xấu: Carmen nói dối người ta biết nàng nói dối nhưng không thể cưỡng lại được sức hấp dẫn đó kể cả phải tuân theo cái tính khí thất thường thay đổi như thời tiết trên đỉnh núi cao này.

Song nét nổi bật của Carmen lại chính là một tình cảm rất mãnh liệt  một  nghị lực ko ai có thể sánh được cùng một tinh thần  thép. Ngự trị trong nàng là niềm kiêu hãnh và luôn trọng danh dự. Nàng yêu tự do vô bờ bến thứ tự do của dòng máu người bôhêmiêng trong cuộc sống cũng như trong tình yêu. Một tình yêu mà nàng rất tôn thờ dường như bất khả xâm phạm và có thể phải trả bằng bất cứ giá nào. Nàng sẵn sàng đốt cháy cả kinh thành để tránh một ngày tù tội và cũng như vậy sẵn sàng đi thẳng đến cái chết dưới mũi dao của người yêu mình. Phải Carmen là thế đấy!

Phóng túng trong yêu đương Carmen tán tỉnh Don José một anh lính gác. Có được một khoảnh khắc hạnh phúc với Carmen Don José trở nên điên dại khi nàng theo anh chàng đấu bò Escamillo. Don José ham muốn sở hữu nàng còn Carmen quyết theo đuổi sự tự do của mình dù phải trả giá bằng mạng sống. Nàng nói: "Sinh ra với tự do tôi sẽ chết trong tự do"
Khi Don Jose nói : "Khi nào tôi còn sống tôi chẳng bao giờ cho em tự do Carmen à. Em phải theo tôi!". Carmen đã la lên: "Hạ gục tôi ngay hạ tôi đi hoặc hãy để tôi yên". và Don José giết nàng.

Trong opera "Carmen" có rất nhiều các giai điệu nổi tiếng trong số đó có "Habanera" hay còn có tên "Tình yêu là con chim bất trị". Đây là aria thể hiện rõ nhất cá tính nhân vật Carmen. Khi diễn xuất trên sân khấu sau khi hát xong câu cuối: "Nếu tôi yêu anh hãy coi chừng" Carmen ném một bông hoa cho Don José. Và từ đó bắt đầu tình yêu và bi kịch giữa hai người.



Tình yêu là con chim bất trị


Khi nào tôi sẽ yêu anh?

Thực tình tôi chẳng biết...

Không bao giờ!... hoặc có thể ngày mai !...

Nhưng không phải hôm nay... chắc chắn.

Tình yêu là con chim bất trị

Chẳng ai thuần hóa được nó đâu

và gọi nó cũng chỉ uổng công

nếu nó đã định tâm cự tuyệt!

Chẳng tác dụng gì cầu xin hay dọa nạt

Kẻ này nói nhiều người nọ nín thinh;

Và chính người nọ tôi ưa hơn

Chàng không nói nhưng làm tôi vui thích.

Tình yêu! Tình yêu! Tình yêu! Tình yêu!

Tình yêu là đứa con dòng bôhêmiêng

Nó chẳng đời nào chẳng đời nào biết luật

nếu anh không yêu tôi tôi yêu anh

nếu tôi yêu anh hãy coi chừng!

Con chim mà anh tưởng bắt được

Đã vỗ cánh và đã bay đi;

Tình yêu ở xa anh có thể chờ mong.

anh không còn chờ kìa nó đó.

Chỉ quanh anh thôi nhanh nhanh lên chứ

nó đến nó bay rồi lại quay về

anh tưởng tóm được nó lẩn rồi

anh tưởng nó lẩn rồi anh tóm được!

Tình yêu! Tình yêu! Tình yêu! Tình yêu!

Tình yêu là đứa con dòng bôhêmiêng

Nó chẳng đời nào chẳng đời nào biết luật

nếu anh không yêu tôi tôi yêu anh

                                                    nếu tôi yêu anh hãy coi chừng!





(sưu tầm và biên soạn by HD)

More...

Bach- Ave Maria ( Mother s love )

By Hồng Hà




Bach - Ave Maria ( Mother s love )



 

Bach - Ave Maria- by Piano




Ave Maria ...

Muốn nhìn bầu trời xanh sớm nay
Muốn được cùng làn mây trắng bay
Tới một đời chỉ có yêu thương mà thôi
Nơi ấy đẹp như trong giấc mộng
Đẹp tựa mùa xuân thắm hồng
Để lời cầu nguyện hôm nay
Để cho ta mãi sống trong niềm vui
Để yêu người
Để tiếng cười
Sẽ mãi rộn năm tháng tuyệt vời
Sẽ mãi đẹp như sẽ thơm toả ngát trên đòng
Như mênh mông biển lúa lên đàng
Lời cầu nguyện trong gió mây
Như ánh mặt trời sáng nay sáng lên trong tâm hồn tôi

( Lời Việt - Sưu tầm)

 

 

More...

Nhân kỷ niệm một năm với Blog lan man một chút với nhạc cổ điển...

By Hồng Hà

Tròn một năm với VNweblogs lúc đầu mình thật lơ ngơ và máy tính thì mù tịt.Thiệt may là có sự giúp đỡ rất nhiệt tình của ông anh đồng hương HT mà chỉ nháy mắt là căn nhà xinh xinh đã được dựng nên. Mình nhớ mỗi lần viết xong là lại " Sư Phụ ui post bài thế nào? cỡ chữ ra làm sao post ảnh thế nào rùi post nhạc rùi góp ý...." cứ gọi là gi gỉ gì gi cái gì cũng anh Trường ui....hi hi!
Rồi cũng có lúc Big Cat bận thì mình lại ới sang tận nước Đức xa xôi - " Huynh ui làm sao mà cái chữ này của em post lên nó lại chỗ to chỗ nhỏ ? chỗ đậm chỗ nhạt?" v.v...
Ui cha là rắc rối...may là mấy ông anh toàn người mát tính và chiều cô em  vì tính mình rất hay quên nếu chỉ học lý thuyết  cứ là phải thực hành nhìu nhìu mới nhớ.
Thế rùi cũng quen dần và thật nhiều kỷ niệm...
Một năm với nhiều niềm vui nỗi buồn những hiểu lầm những sẻ chia và có cả sự chia ly mất mát...Nhưng tất cả vẫn đọng mãi trong mình một sự biết ơn vô cùng với những tấm lòng bè bạn. Ở căn nhà chung này mình như tìm thấy được những người anh người chị người em và bạn bè thật sự thân thiết . Mình học tập được rất nhiều điều từ mọi người và cũng thấy ấm lòng hơn rất nhiều.
Những sẻ chia ngoài đời đã giúp mình hiểu về bạn bè anh chị em nhiều hơn mình vui với cái vui của mọi người và đau đớn  xót xa với những nỗi buồn mà mọi người phải gánh chịu.  
Tình cảm bạn bè blogs có thể ai đó cho là ảo nhưng mình lại thấy rất thật thời gian sẽ làm cho mọi người hiểu nhau và xích lại gần nhau hơn. Những hiểu lầm rồi cũng sẽ qua đi chỉ còn lại những tình bạn đẹp và chân thành.
Xin cho mình được cảm ơn tất cả những tình cảm tốt đẹp mà anh chị em và bạn bè đã dành cho mình trong suốt một năm qua.
Xin gửi tặng những người anh người chị người em và bạn bè vô cùng yêu quí của mình bản nhạc này như một lời tri ân .

 

MOONLIGHT SONATA-SONATA ÁNH TRĂNG- Ludwig Van Beethoven (1770-1827).




The Moonlight Sonata - L.V.Beethoven

Pianist : hạnhduyên


Bản sonata viết cho đàn Piano No.14 Op.27 được nhà soạn nhạc người Đức Beethoven sáng tác vào năm 1801. Ông đã đích thân đề tặng nó cho Gräfin Giulietta Guicciardi - năm đó Guicciardi 17 tuổi.

"Moonlight sonata" đã thực sự khơi nguồn cảm hứng cho rất nhiều ngưới thưởng thức trong số đó có nhà thơ cùng tên Ludwig - Ludwig Rellstab. Năm 1982 ông đã cho ra đời bài thơ " Ánh trăng trên hồ Lucerne" như là một sự đồng điệu với Beethoven. Và cũng chính vì lý do này kể từ đây những người yêu nhạc đã quen gọi bản Sonata của Beethoven là "Sonata ánh trăng".

"Moolight Sonata" bao gồm ba chương tuy vậy chỉ có chương 1 của tác phẩm là được biết đến nhiều hơn cả. Những âm thanh như lột tả tâm cam đưa người nghe  từ những cảm xúc này đến cảm xúc khác... Bình lặng nhẹ nhàng và như thấy được âm thanh của sự im lặng... Nét giai điệu sâu lắng trong chương một là những âm điệu chậm rãi khoan thai trên nền hợp âm rải .... đưa người nghe vào một thế giới vô thức thế giới của giấc mơ và hồi ức. Chương một của bản sonata được coi là một bản dạ khúc tuyệt vời.



Xuất xứ của bản "Sonata Ánh Trăng" bất hủ:


Vào năm 1801 là lúc Beethoven đang sống ở Vienna - thủ đô nước Áo - kinh đô âm nhạc của thế giới khi ấy . Bên cạnh việc sáng tác để có thể trang trải cho những khó khăn trong cuộc sống của mình ông còn phải đi dạy nhạc cho con gái các nhà quý tộc . Một trong những học trò của Beethoven là Countess Giulietta Guicciardi - Beethoven đã đem lòng yêu cô gái này ngay từ lần gặp đầu tiên Giulietta dường như cũng biết được tình cảm của Beethoven dành cho mình nhưng nàng chỉ im lặng điều ấy khiến Beethoven càng thêm hi vọng . Vào một tối sau buổi học dưới vòm hoa rất đẹp của nhà Giulietta Beethoven đã ngỏ lời với người mình yêu nhưng ông thực sự thất vọng và đau khổ khi bị từ chối .

Không về nhà ông đi một mình trên đường phố thành Vienna một cách vô định lúc này ông chẳng để ý gì đến thế giới xung quanh nữa và cũng chẳng biết mình đang đi đâu. Đã rất khuya lúc này Beethoven đang đứng cô đơn một mình trên chiếc cầu bắc qua dòng Danube xinh đẹp hiền hòa. Gió và nước sông Danube lấp lánh ánh vàng làm Beethoven chợt thoát khỏi dòng suy nghĩ và nhận ra đêm nay là một đêm trăng rất sáng . Cả thành Vienna cổ kính đang chìm sâu vào giấc ngủ tĩnh lặng dưới ánh trăng dịu dàng huyền ảo .
 




Bất chợt ông nghe thấy đâu đó tiếng đàn Piano vang lên thánh thót nhưng buồn bã xa vắng . Đi theo âm thanh của cây đàn Beethoven cuối cùng cũng đến được một ngôi nhà trong khu lao động nghèo trong nhà chỉ có một người cha đang ngồi nghe con gái mình chơi dương cầm . Người cha của cô gái nói với Beethoven rằng con gái mình đã không được nhìn thấy ánh mặt trời ngay từ khi mới sinh ra suốt đời cô chỉ có một ước mơ duy nhất là được ngắm nhìn ÁNH TRĂNG trên dòng Danube ... người cha đau khổ nói rằng có lẽ chẳng bao giờ ông có thể đem đến cho con niềm hạnh phúc giản dị ấy. Beethoven cảm thấy rất ngạc nhiên khi thấy cô gái vẫn chơi được piano và xúc động trước tình cảm của người cha dành cho con gái  cảm thương số phận không may mắn của người thiếu nữ . Ông ngồi vào cây dương cầm và bắt đầu chơi những nốt nhạc cứ ào ạt dâng lên theo cảm xúc mãnh liệt của nhà soạn nhạc thiên tài lúc nhẹ nhàng hiền dịu như ánh trăng lúc lại mạnh mẽ mênh mang như sóng Danube - những nốt nhạc và ánh trăng như hòa quyện vào với nhau dường như đang đưa con người ta đến một thế giới cổ tích huyền ảo - ở nơi ấy không còn những lo toan thường nhật của cuộc sống lao động nghèo khó vất vả không còn những bất công đau khổ - mà là một thế giới của tình yêu lòng nhân ái sự cao thượng - một thế giới của chân thiện mỹ mà từ thuở hồng hoang cho đến bây giờ con người vẫn không ngừng khao khát vươn tới .

Bản sonata chứa đựng sự đau đớn đến tột cùng của con người nhưng trong sự đau đớn đó lại đâm chồi hy vọng . Sự hy vọng một cái gì tốt đẹp hơn trong cơn bão khổ đau ....

 

 

 ( Tham khảo và biên soạn by Hạnh Duyên)

More...

Buổi sáng....

By Hồng Hà

Đã từ lâu mình luôn yêu thích âm nhạc Phú Quang yêu cái cách anh thổi hồn vào những bài thơ khiến chúng trở nên lung linh huyền ảo làm say đắm biết bao người.... 

Những ca khúc của anh khá đa dạng và mỗi bài có những cái hay riêng mà đều sâu lắng khắc khoải...

Đã từng ngồi cafe cùng anh  nghe anh nói say sưa về Hà nội và một thời thanh niên sôi nổi  đã từng chơi đàn và hát cùng anh ở quán cafe xinh xắn catinat từ những ngày mới chân ướt chân ráo vào SG mình rất quí anh. Có thể có người cho anh là quá khôn và thực dụng mình thì luôn cảm phục và nghĩ anh rất khôn ngoan tinh tế anh rất nghệ sĩ nhưng cũng ko quá trên mây trên gió còn cái khoản đa tình thì tâm hồn lai láng nào mà chẳng thế đâu chỉ mỗi anh.

Sáng nay trời Sài Gòn thật dễ chiụ những ngọn gió từ sông lan vào thành phố cứ mơn man mơn man ....Mình chợt nhớ hai bài anh viết về buổi sáng và cafe...nhẹ nhàng thủ thỉ mà thật chân tình....
Anh không phải ca sĩ nhưng có những bài mình lại chỉ thích nghe anh hát và tự đệm piano mình cảm thấy hình như thế mới cảm nhận được hết những gì anh muốn gửi gắm qua bài hát.
Du Mục đã có những cảm nhận rất hay về hai bài hát đó của anh mình ngồi cafe một mình và nhâm nhi bài hát....như nhâm nhi chính nỗi lòng mình.....



Có những buổi sáng rất Phú Quang







Ca khúc: Buổi sáng (Thơ: Phan Huyền Thư; Nhạc: Phú Quang; Trình bày: Ngọc Anh)



Ca khúc : Catinat cafe sáng (Thơ: Phan Ngọc Thường Đoan; Nhạc: Phú Quang; Trình bày: Phú Quang)




Có dạo nọ ta quên bẵng những nốt nhạc của Phú Quang khi không còn yêu người.Ta không còn phiêu diêu khi nghe Lê Dung hát không còn bão giông khi Ngọc Anh khàn khàn giọng đam mê. Ta cũng không thấy lòng mình run lên khi gió từng đợt xao xác trong những câu chuyện bình thường. Và thế là tháng Mười một rồi những đường môi nắng trượt dài lên nhau..

Để rồi một hôm mùa về trọ trên những ngón tay bất giác nghe nỗi buồn thở khẽ khi  Ngọc Anh hát Buổi sáng. Những nốt nhạc chậm rãi rỉ rả như những cơn gió mệt mỏi lê thê từ miền này qua miền khác rồi ngồi xổm dưới một gốc cây nào đó. Nhiều khi thức dậy lẻ loi bạn đã bao giờ cố tưởng tượng ra một nụ cười chưa?


Nhiều khi thức dậy lẻ loi cố hình dung một nụ cười
Nhiều khi thẫn thờ nhặt sợi tóc ngắt lại kỉ niệm
Một nhành đen


 

Ta đã từng tỉnh dậy và tưởng tượng như thế rồi cười một mình. Những nỗi buồn và trống tênh mặc định như hơi thở như những nốt trầm mà người nhạc sĩ vô tình để lại trên trang giấy rồi gieo hờ hững vào lòng người nghe. Những nỗi buồn mà hôm nay ta có thể quên nhưng lúc nào đó bỗng dưng trở về ta tự hỏi vì đâu. Chắc vì gió nhiều quá thôi mà.

Nhiều khi nữa lòng thẫn thờ như chùm quả khô treo lơ lửng giữa mùa đông. Ai về bóc chùm quả khô nẻ toác tách lấy hạt gieo vào lòng đất lạnh hay không? Mùa đông con đường trở về dường như xa ngái...

Ta ngồi nhặt những sợi tóc lỏng lơi nơi tay mình ngắt lại kỉ niệm ngắt những ngăn trí nhớ đã nhuốm màu sương khói. Có còn ai bận áo cũ hát những câu ca cũ vào đông nữa không?

Mùa đông ta hay ra phố nghe vầng trăng hiu quạnh đôi mùa lơ phơ bạc gió. Mùa đông ta thích hòa vào phố ngửi mùi khói thuốc xa lạ và góp nhặt những nụ cười lãng quên. Nhiều khi nữa ta thẫn thờ ngu ngơ giữa ngã ba đèn đường. Rồi sẽ về đâu khi khúc hát cuối cùng cũng chẳng chạm nổi vào nhau?

Nhành đen của kỉ niệm là vết loang hay là hoa hạnh ngộ của mộ phần? Ta cũng không biết nữa. Lời ca vu vơ mà nỗi buồn xám hoét... Mong manh buồn lang thang trong câu hát đê mê...


Giường chiếu thênh thang tiếng chim gì chẳng rõ
Thưa thớt trong mưa


Đó có phải là những buổi sáng toàn thân mê mệt không thấy nụ cười không thấy niềm vui? Đó có phải là những buổi sáng thênh thang những nếp ngày mặc định sẵn? Thưa thớt trong mưa là tiếng chim gì vỗ yếu ớt.Thưa thớt đâu đó nơi góc khuất của nghĩ suy là nỗi cô đơn dường như hơi thở. Nghe ra điều chi không cơn gió lang thang?


Câu hát nào? không thấy mặt trời
Mưa vẫn rơi một mình ngậm sợi tóc
Thôi! Cũng đỡ nhớ niềm vui


Nhặt về cho mình vài cọng buồn câu hát nào như đồng điệu cùng ta. Không còn thấy mặt trời mang nắng về sưởi ấm những ngày ẩm ướt. Và chỉ có ta câu hát mùa đông và mưa thôi...

Thôi thì cứ mưa đi. Mưa cho mọt mục mưa cho tả tơi. Những lọn tóc chẻ khô chẻ khốc ấy cũng hãy ướt nhoem hết đi ruỗng mục hết đi. Đừng kể chi nữa về những tháng ngày lầm lũi đã qua. Tháng Mười một sợi nắng bắt đầu nhạt dần trên những chùm cây loang niên. Ngăn trí nhớ nhàu nát chiều còn là chiều không ai?

Thôi cứ mưa đi ngày đừng lặng yên. Ngay cả tiếng gió cũng làm ta đỡ khát ngay cả nỗi buồn kia cũng làm ta đỡ nhớ niềm vui. Cứ mưa đi mưa trên kỉ niệm héo mòn mưa trên tóc rong chơi. Ngày đừng lặng im mà... Ta sợ!


Để rồi lúc nào đó tự nhiên muốn uống cạn những khuôn mặt lạ quen trong Catinat cafe sáng. Đó là một buổi sáng những giọt đắng chảy tràn trên môi.


Những gương mặt lạ quen
Những giọt cà phê đen đặc
Anh ngồi một mình
Khuấy loãng thời gian


Mùa thu chưa từng đi qua nơi đây. Gió cũng quên lời hẹn mà về. Chỉ còn lại những giọt cà phê đen đặc quánh và ta ngồi một mình khuấy loãng thời gian.


 

Những khuôn mặt lạ quen những khuôn mặt đã ta đã nhớ và đã quên những khuôn mặt ta đã yêu rồi đã xa. Và bây giờ thời gian mạng nhện chăng đầy chẳng còn điều gì rõ rệt cả. Tất cả giống như mảng bụi mỏng ta vô tình chạm tay vào thì khẽ tan. Còn  chăng bên đời một đóa hồng phai?

Những giọt cà phê đen đặc rơi rơi. Ta ngồi một mình khuấy loãng khuấy loãng. Buổi sáng không còn là buổi sáng. Những thanh âm lạnh lẽo chối từ.


Buổi sáng muốn gặp em
Nắng vẫn còn mê ngủ
Buổi sáng muốn gọi em
Gió lạnh lẽo chối từ


Không thấy niềm vui đặt bên cạnh nụ hồng. Không thấy dịu dàng gọi khẽ trong những giấc mơ. Chỉ có buổi sáng hoang hoải những ngón chân mùa đi miết. "Biền biệt những con đường biền biệt miền gió lớn"(*)... Những nốt nhạc rêu xám cô đơn.


Sáng nay ngồi một mình
Với nỗi buồn xa vắng
Từng giọt từng giọt đắng
Anh uống cạn lạ quen


Tóc đi rong hoang mãi phận này. Sớm mai này tỉnh dậy giật mình bên cạnh là nỗi buồn mốc thếch. Những giọt đắng loang dần trên phố trên trí nhớ hoen rỉ những câu ca buồn. Từng giọt từng giọt long đong.

Tháng Mười một loài sầu đông ngủ muộn chưa bung mình tím xóa. Biết lấy gì để so le với những chộn rộn trong ta? Có ai biết từ bao giờ tháng năm nay lại bạc lòng đến thế? Từ bao giờ mảng bụi cứ dày lên dày lên thành quên lãng như thế?


Vẫn là câu hát cũ người ca sĩ ru mùa phôi pha. Vẫn là ta ngồi đó bên cạnh là buổi sáng của Phú Quang với những dư âm vào mùa chưa dứt. Từng giọt từng giọt đắng ta uống cạn lạ quen uống cạn những nếp ngày qua...

Ta có niềm vui nào buông ra giữa mùa đông?



* Thơ Giáng Vân

 


( Nguồn : Du Mục - Vietnamweek.Net)

More...